Tuổi 25 không còn mộng mơ ngọt ngào nữa!

Chắc hẳn không có ít bạn đến tuổi 25 đã có cho một gia đình nhỏ, và tuổi 25 đã đến như thế, bỏ đi những cảm xúc ngọt ngào, mơ mộng, tuổi 25 với những suy tư về cuộc đời...


Và tuổi 25 của bạn như thế nào?



"25 tuổi mất đi vẻ ngọt ngào, trong trẻo của tuổi 20, thay vào là sự chín chắn của một người phụ nữ muốn được làm vợ làm mẹ nhưng đang bất lực trước con tim băng giá, mang nhiều nỗi đau.


25 tuổi nhìn người ta có đôi có lứa, cũng chỉ tấm tắc chúc mừng, rồi tự nhủ sao số họ sướng thế, yêu nhau rồi cũng đến được với nhau. Chúc mừng là thật lòng, mong họ hạnh phúc cũng là thật lòng, nhưng không khỏi có chút man mác trong lòng. Bản thân từng trải qua vài mối tình, cay đắng, ngọt bùi nếm cả, chỉ cười gượng khi ai đó vô tình chạm phải nỗi đau. 



25 tuổi không còn mộng mơ ong bướm, lại có thú vui cùng bạn gái đi mua sắm, mỗi lần mua được món đồ ưa thích lại thấy tự tin hẳn lên, chụp vải kiểu ảnh, thấy mình trẻ ra. 


25 tuổi cảm thấy già trước thế hệ bởi cái suy nghĩ non nớt đã bị thời gian cuốn phăng đi. Nhìn da dẻ không còn trắng trẻo, mượt mà như xưa, hai đứa thi nhau đắp mặt nạ, mua cái này cái nọ… mong cải thiện tình hình. Ngẫm rằng sao tuổi xuân trôi đi nhanh thế, “Tao còn chưa kịp ôm hôn chàng”, chậc lưỡi tiếc cho những mối tình hời hợt, thoáng qua. 


25 tuổi không còn ngồi lau nước mắt cho những bộ phim tình cảm lâm li, bi đát, không còn muốn nghe những bài nhạc trẻ, không xuýt xoa cho những người đi hát rong, hành khất.


25 tuổi không còn cãi lời ba mẹ, giờ mới biết thương, biết khổ, biết chịu đựng, biết cái gì nên hay không nên, biết thay ba mẹ vạch kế hoạch, tổ chức đám cưới, biết lo cho gia đình, chăm cháu nhỏ, biết nhiều là thế nhưng cũng không thể vạch ra cho mình một lối đi.


25 tuổi không còn khóc cho những lần gia đình có chuyện, không buồn cho những đổ vỡ không may. Chỉ là bây giờ đã học được cách biết chấp nhận tất cả mọi sự, rồi lại tin vào cái số, cái phận. Ngẫm lại những câu nói của người xưa rồi tấm tắc khen hay.


25 tuổi đã đi bao nhiêu nơi mà vẫn không tìm ra bến đỗ, không tìm ra cái thực sự là đam mê cho bản thân. Công việc không ổn định, khi làm nhà hàng, khách sạn, hướng dẫn viên, lúc viết báo, lúc chụp hình… có lúc lại đòi làm giáo viên. Nhưng mỗi nghề có vui mà cũng có buồn. Vẫn không thể hài lòng với hiện tạị, bởi bản chất con người quá tham lam."

0 nhận xét: