Sao cứ giục lấy chồng khi còn chưa yêu
Tình yêu vốn là một thứ không hề có kế hoạch. Nó không đến vào lúc bạn váy áo tươm tất, kẻ mắt to son xinh đẹp mà lại thường tới vào lúc tóc thì rối bù, chân thì sưng vù, chỉ một mình lạc lõng nữa chốn cô đơn.
Chưa bao giờ ở cái thời đại phát triển công nghệ và mạng xã hội như ngày nay gái ế lại nhiều như vậy. Và cái lạ là gái ế nhiều thì trai ế cũng nhiều không kém. Nhưng họ lại chẳng thèm gặp nhau. Vấn đề không nằm ở việc ai đủ tốt, ai đủ xinh và ai đủ tài. Vì cái việc có người yêu và xinh hình như chẳng hề liên quan gì tới nhau.
Phụ nữ càng trẻ càng có nhiều cơ hội lựa chọn. Khi còn trẻ hầu hết phụ nữ đều mơ mộng về một người đàn ông lý tưởng của cuộc đời mình. Cho đến khi tình yêu ập đến. Đó mới là những trải nghiệm thực tế về thế giới không như những câu chuyện cổ tích.
Khi 20 tuổi tôi không hiểu tại sao có nhiều phụ nữ đã 28, 29 thậm chí hơn 30 tuổi rồi mà vẫn không kết hôn hay vì họ quá xấu, quá kém cỏi nên chẳng ai để ý. Thật ra không phải. Tôi chỉ có được câu trả lời khi bản thân mình bước qua tuổi 27. Có thể dư âm quá sâu sắc của tình yêu đã khiến những vết thương trong lòng họ không thể lành, họ mất lòng tin vào chuyện tình cảm. Bởi vì họ đã kỳ vọng quá nhiều và thất vọng quá nhiều đến mức không còn chút sức lực để bước tiếp đến một mối tình mới.
Đi tới nơi đâu tôi cũng nhận được những câu hỏi quen thuộc như: "bao giờ lấy chồng", "khi nào thì cho bác ăn kẹo", "chú thèm kẹo của cháu quá rồi đấy", "đã có người yêu chưa? Phải đi quăng lưới đi", "phải có chiến thuật úp sọt đứa nào đi"... ông bà, hàng xóm, bố mẹ, họ hàng sốt sình sịch, bạn bè thì nháo nhác tìm chồng. Tự hỏi liệu nếu không lấy chồng thì cuộc đời có tận thế hay không?
Có lúc tôi cũng chạnh lòng vì nhìn mọi người xung quanh đều ổn định cuộc sống,còn tôi vẫn rong ruổi trên chặng đường tìm kiếm mà chưa biết trạm đỗ kế tiếp có phải là hạnh phúc.Số lượng bạn bè ngày một ít đi, tới cả bạn thân nhất tôi cũng cảm thấy dường như đã không còn thân nữa sau khi cô ấy kết hôn. Tôi chợt hiểu ra ai cũng có cuộc sống riêng cần phải lo. Và khi quá tuổi mà chưa ổn định. Tôi cảm nhận mình bị coi thường như những kẻ IQ thấp. Vì những đứa có IQ cao đều đã kết hôn cả rồi. Số còn lại chưa đám cưới thì cũng đã có bạn trai và rục rịch chuẩn bị kế hoạch cưới hỏi. Tôi tự hỏi liệu có thế giới nào giành cho mình mà sống không bị áp lực chuyện lấy chồng không?
(Tạp chí đẹp)

0 nhận xét: