Mẹ à! người mẹ con chưa gặp bao giờ!
"Nếu biết trước có con trong cuộc sống này khiến mẹ ra đi thì con ước mình không được sinh ra mẹ à.
Sinh ra và lớn lên hồi ức trong con chưa từng có mẹ. Mẹ trong hình dung của con là những lời kể từ bố, từ những tấm hình hồi bé của con. Có lẽ con còn quá nhỏ để hiểu hết, để biết được mẹ đã vất vả như thế nào sau khi sinh con ra. Trong trí nhớ non nớt của con chỉ có bố, người thay mẹ chăm sóc cho con khi còn bé.
Thời gian trôi qua con cũng lớn, con biết bố vất vả lắm khi nuôi anh em con khôn lớn như ngày hôm nay. Dù có mệt hay đau ốm bố vẫn cố gắng chăm lo đầy dủ mọi thứ cho anh em con không thua kém bạn bè. Khi con bắt đầu lớn hơn con sống với bà ngoại, nhà bà với nhà bố cách nhau không xa hàng ngày con vẫn đi học rồi về bà ăn cơm, chiều tối khi bố đi làm về con lại chạy qua nhà chơi với bố, tối đến lại qua ngủ với bà.
Cuộc sống của con cứ như thế cho tới khi ngày bà mất con tròn 9 tuổi, lúc đó không biết con chưa đủ lớn hay sự khờ dại của một đứa con nít mà con không biết rằng bà mất chỉ biết nhà đông người là vui, cười nói đùa giỡn với bạn bè. Rồi khi người ta đưa bà đi tới nơi nào đó, có mẹ và cả ông ngoại con nữa, con mới chợt nhận ra từ nay không có bà nữa, không có những bữa cơm bà nấu cho con ăn sau buổi học hay những các bánh bà mua cho con.
Mẹ à! Mẹ có biết mẹ đi rồi bố buồn biết dường nào không! Ngay từ ngày còn nhỏ bố đọc cho con nghe những câu chuyện viết cho mẹ. Những dòng thư bố viết kín trang giấy nhưng chẳng biết gửi cho ai khi mẹ đã mãi mãi rời xa bố con con. Con đã khóc, con cũng thấy bố rơi nước mắt khi đọc những dòng đó dù chỉ là đọc lại cho chúng con nghe. Con nhớ, bố viết nhiều lắm, cả cuốn sổ bố giữ gìn cẩn thận luôn giấu trong ngăn tủ. Rồi khi nhớ mẹ bố lại viết, bố kể về cuộc sống của bố con con khi không có mẹ, bố viết về sự lớn khôn của chúng con.
18 tuổi, con xa bố xa bạn bè xa quê, xa nơi mà con từng lớn lên trong sự bao bọc của bố. Vào Sài Gòn, nơi đó không có bố nhưng bên cạnh con luôn có gia đình và anh em bên cạnh.
Mẹ à! 23 tuổi một đứa con gái bước vào đời như bao người khác con cũng đã biết yêu, biết rung động trước ánh mắt của ai đó. Nếu có mẹ con sẽ kể cho mẹ nghe, kể về những niềm vui và nổi buồn con gặp phải, kể cho mẹ nghe chuyện tình cảm của con, để được ôm mẹ mà khóc những lúc con gục ngã.
Mẹ à! Con đã yêu, yêu thật lòng và vun đắp cho tình yêu đó rất nhiều. Con cũng kể cho họ nghe rất nhiều về người mẹ mà con chưa từng gặp. Có lẽ cuộc sống nó không phải màu hồng như con từng có. Con đã biết thế nào là đau khổ khi yêu một người, là gục ngã khi bị ai đó lừa dối.
Con từng mơ tới một gia đình nhỏ hạnh phúc bên người mà con yêu, nhưng chẳng ai ngờ được kết quả nó không như con mong mẹ à. Không có mẹ tất cả mọi chuyện con gặp đều kể cho bố nghe. Con kể về cuộc sống con đang sống khi xa bố, con kể về tình yêu của con, kể về người làm con đau. Bố bảo mọi chuyện đều có duyên số, khi họ đã muốn rời xa thì nên cho họ đi, đừng níu giữ rồi sau này con sẽ buồn nhiều hơn thôi.
Bây giờ cuộc sống con rất tốt, bố và mọi người luôn bên con, động viên con lúc con mệt mỏi. Chỉ là con buồn mỗi khi nhớ về mẹ. Con biết sau này sẽ còn nhiều nhiều khó khăn mà con phải đương đầu, sẽ có lúc con nản lòng nhưng con hứa sẽ sống thật tốt để mẹ ở nơi nào đó không thất vọng về con. Mẹ hãy luôn dõi theo bố và anh em con nhé! Gia đình mình dù không có mẹ ở bên nhưng hình ảnh của mẹ sẽ không bao giờ phai trong con.


0 nhận xét: